HomeSách văn họcNhững Tấm Lòng Cao Cả — Khi Tôi Đọc Sách Trẻ Em...

Những Tấm Lòng Cao Cả — Khi Tôi Đọc Sách Trẻ Em Và Thấy Mình Xấu Hổ

Review sách: “Cuore” (Những Tấm Lòng Cao Cả) — Edmondo De Amicis

Có những cuốn sách bạn đọc để học. Có những cuốn bạn đọc để giải trí. Và có một số rất ít cuốn bạn đọc rồi ngồi lại với chính mình — không phải suy nghĩ về nhân vật, mà suy nghĩ về bản thân mình đã sống như thế nào.

Những Tấm Lòng Cao Cả là loại thứ ba.

Tôi cầm cuốn sách này lên với tâm thế của người lớn đang đọc sách thiếu nhi — nghĩa là có phần tự mãn, có phần chiếu cố. Và đến trang cuối cùng, tôi gấp sách lại với cảm giác rằng mình vừa bị một đứa trẻ 11 tuổi dạy cho một bài học về cách làm người mà suốt bao năm mình đã quên.

📚 Thông tin sách:

  • Tên gốc: Cuore (Trái Tim)
  • Tên tiếng Việt: Những Tấm Lòng Cao Cả / Tâm Hồn Cao Thượng
  • Tác giả: Edmondo De Amicis
  • Năm xuất bản: 1886
  • Thể loại: Tiểu thuyết thiếu nhi, Văn học Ý cổ điển

Một Cuốn Sách Không Dành Cho Trẻ Em

Điều đầu tiên cần nói thẳng: Những Tấm Lòng Cao Cả không đơn thuần là một tác phẩm dành cho trẻ em — tác giả đã mượn ngòi bút của trẻ em để cất lên tiếng nói của người lớn.

Những Tấm Lòng Cao Cả hay Tâm Hồn Cao Thượng (tiếng Ý: Cuore, nghĩa là Trái Tim) là cuốn tiểu thuyết của Edmondo De Amicis, xuất bản đầu tiên vào ngày 18 tháng 10 năm 1886 — ngày khai trường ở Ý. Đã hơn 130 năm trôi qua, nhưng những trang viết ấy vẫn giữ nguyên sức lay động.

Enrico Bottini — một cậu bé mười tuổi người Ý — trong suốt năm học lớp ba, đều đặn ghi lại những câu chuyện mà em ấn tượng. Từ những việc làm của thầy cô giáo, bạn bè, hàng xóm cho đến những câu chuyện được đọc trên lớp, những bức thư của cha mẹ hay những sự việc trên đường phố — tất cả được ghi vào một cuốn nhật ký. Với Enrico, mỗi câu chuyện ấy là bài học về tình thầy trò, bè bạn, cha con, về sự yêu thương, lòng trắc ẩn và tình yêu nước.

Không có nhân vật phản diện rùng rợn. Không có plot twist bất ngờ. Chỉ là cuộc sống học đường bình thường của một cậu bé — bình thường đến mức nó trở thành gương soi cho tất cả chúng ta.

Những Người Bạn Của Enrico — Và Những Tấm Gương Nhỏ

Điều tôi thích nhất ở cuốn sách là cách De Amicis xây dựng nhân vật: không ai là anh hùng hoàn hảo, không ai là kẻ phản diện trắng đen — họ là những con người thật, với những hoàn cảnh thật.

Trong lớp học của Enrico có đủ mọi tính cách: Garrone — người bạn to lớn, hào hiệp, luôn giúp đỡ mọi người, bênh vực kẻ yếu; Derossi — chú bé rất thông minh, luôn dẫn đầu lớp nhưng không hề kiêu căng; trong khi đó Votini lại luôn đố kỵ với Derossi, khiến thầy giáo phải nói với cậu: “Đừng để con rắn ghen tị luồn vào trái tim, đó là một con rắn độc, nó gặm mòn khối óc và làm đồi bại trái tim.”

Nhưng nhân vật tôi ám ảnh nhất là Precossi — cậu bé con ông thợ rèn hay uống rượu. Precossi, con trai người thợ rèn nghiện rượu, là hình ảnh của sự nhẫn nại và ý chí phi thường. Cậu hay bị bố đánh, mặc chiếc áo quá dài, nhút nhát đến mức mỗi khi vô tình chạm vào ai là lại nói “Xin lỗi” — vừa nói vừa nhìn bằng đôi mắt hiền lành và buồn rầu. Thế nhưng cậu vẫn cố gắng học, vẫn tử tế với bạn bè, vẫn yêu bố dù bố không xứng đáng được yêu như vậy.

Cha của Precossi luôn say rượu và đánh đập con. Phải đến khi cậu bé nhận huy chương xuất sắc của lớp ông mới tỉnh ngộ. Cảnh ông bố say rượu bước vào lớp, nhìn thấy tờ giấy khen trên tay con trai, rồi đứng lặng đi — đó là một trong những khoảnh khắc xúc động nhất tôi từng đọc. Không cần lời giải thích dài dòng. Chỉ là sự im lặng của một người đàn ông vừa nhận ra mình đã sai.

Tôi đọc đến đó và tự hỏi: mình đã bao nhiêu lần cần ai đó phải làm gì đặc biệt thì mới chịu nhận ra giá trị của họ?

Thầy Perboni — Người Dạy Bằng Im Lặng

Trong cả cuốn sách, hình ảnh thầy giáo Perboni là thứ khiến tôi nghĩ nhiều nhất về những người thầy trong đời mình.

Thầy Perboni — người thầy chủ nhiệm của Enrico — là người cao lớn, không có râu, tóc dài đã hoa râm, tiếng nói rất to. Điều kỳ lạ là thầy không bao giờ cười. Thầy xem học sinh như những đứa con của chính mình bởi vì thầy không có gia đình. Thầy rất nghiêm khắc nhưng cũng rất nhân hậu, chính vì vậy mà rất nhiều học trò cũ đều mến yêu người thầy này.

Một người không bao giờ cười, nhưng học trò vẫn yêu. Bởi vì tình thương không nhất thiết phải thể hiện bằng nụ cười — đôi khi nó nằm trong cái nhìn chú ý đến từng em học sinh, trong sự kiên nhẫn không bỏ cuộc với bất kỳ đứa trẻ nào.

De Amicis còn nói về những người cống hiến với nghề giáo đến giây phút cuối đời. Thầy giáo cũ của bố Enrico — 84 tuổi — vẫn đầy tâm huyết. Cụ chỉ ngừng dạy khi không thể viết được nữa và thấy đau đớn khi trót làm bẩn quyển vở của một học trò vì chứng run rẩy.

Tôi đọc chi tiết đó và ngồi im mất một lúc. Một ông cụ 84 tuổi, tay run, vẫn đau lòng vì lỡ làm bẩn quyển vở học sinh. Cái sự tử tế đó nhỏ đến mức vô hình, nhưng nó là thứ làm người ta nhớ mãi một người thầy.

Những Lá Thư Của Cha Mẹ — Cách Dạy Con Không Cần Roi Vọt

Một phần tôi yêu nhất trong cuốn sách là những lá thư mà cha mẹ Enrico gửi cho cậu.

Những bức thư từ cha mẹ của Enrico không chỉ là nguồn động viên tinh thần, mà còn là người thầy dạy cho cậu những giá trị cao đẹp của cuộc sống. Những lời khuyên của họ về việc sống chăm chỉ, trung thực, tử tế và có trách nhiệm không chỉ hướng dẫn cậu trên con đường trưởng thành mà còn là bài học quý giá dành cho tất cả các bậc phụ huynh khi muốn giáo dục con cái mình về những đức tính tốt đẹp.

Cha mẹ Enrico rất tâm lý khi không hề la mắng hay phàn nàn cậu trước mặt bạn bè hay bất kỳ ai. Để dạy con nhớ biết ơn thầy cô, người cha đã trực tiếp cùng con đi thăm người thầy năm xưa của mình. Mẹ của Enrico hàng tháng vẫn đi giúp đỡ những nhà khó khăn trong phố cùng Enrico. Những hành động tuy đơn giản nhưng dễ đi vào lòng con trẻ.

Đây là triết lý giáo dục sâu sắc nhất mà cuốn sách truyền tải: muốn dạy con điều gì, hãy sống điều đó trước mặt con. Không phải bằng bài giảng đạo đức dài dòng, mà bằng hành động — đi thăm thầy cũ, giúp hàng xóm nghèo, cúi đầu trước những người lao động. Trẻ con không học từ những gì chúng ta nói — chúng học từ những gì chúng nhìn thấy.

Những Câu Chuyện Hàng Tháng — Bài Ca Về Lòng Dũng Cảm

Xen kẽ trong cuốn nhật ký là các “truyện đọc hàng tháng” — những câu chuyện ngắn mà thầy giáo yêu cầu học sinh chép và đọc lại cho cả lớp nghe.

Đây là những câu chuyện kể về tấm gương những thiếu niên dũng cảm của nước Ý: có những người hy sinh vì Tổ quốc như cậu bé trinh sát ở Lombardia, có người chết để cứu những người thân thiết như cậu bé ở Roma hay cậu bé người Sicilia, và cả những người có nhiều nghĩa cử cao đẹp.

Những câu chuyện đó không hề màu mè hay cường điệu. Chúng kể về lòng dũng cảm không phải của siêu anh hùng, mà của những đứa trẻ bình thường — đứa trẻ nghèo nhường phần ăn của mình cho người đói hơn, cậu bé chạy xuyên làn đạn để truyền tin dù biết có thể chết. Sự cao cả ở đây không vĩ đại, nó chỉ là sự lựa chọn làm điều đúng trong khoảnh khắc khó nhất.

Điều Cuốn Sách Này Không Nói Thẳng Nhưng Khiến Tôi Tự Soi Lại

Những Tấm Lòng Cao Cả không có những tình tiết gay cấn hay plot twist bất ngờ, nhưng dù bạn đọc cuốn sách này vào thời điểm nào, ở đâu, bạn vẫn sẽ tìm thấy những điều quen thuộc, những bài học có thể áp dụng vào cuộc sống hiện tại.

Cái tôi cảm thấy rõ nhất sau khi đọc xong không phải là một bài học cụ thể — mà là một câu hỏi lơ lửng: Mình đã sống tử tế chưa?

Không phải tử tế kiểu anh hùng hay hy sinh lớn lao. Mà tử tế theo kiểu Garrone — đứng ra nhận tội thay cho bạn khi bạn bị oan. Tử tế theo kiểu người mẹ Enrico — lặng lẽ dắt con đi giúp hàng xóm mà không cần ai khen. Tử tế theo kiểu thầy Perboni già — 84 tuổi, tay run, vẫn đau lòng vì làm bẩn vở học sinh.

Những sự tử tế không ai nhìn thấy, không được đưa lên mạng xã hội, không mang lại danh tiếng hay quyền lợi gì. Nhưng đó mới chính là những tấm lòng cao cả thực sự.

Những Bài Học Tôi Mang Theo

1. Lòng tốt không cần điều kiện. Mỗi câu chuyện là một bài học về tình thầy trò, tình bạn, tình cha con — về sự yêu thương, lòng trắc ẩn và tình yêu đất nước. Garrone tốt không vì được lợi gì — cậu tốt vì đó là cậu. Đó mới là bản chất thực sự của lòng nhân ái.

2. Giáo dục đạo đức phải bắt đầu từ tấm gương. Tác phẩm ngầm nêu lên quan điểm giáo dục trẻ em một cách rất nhẹ nhàng: muốn dạy đạo đức cho trẻ, cần có sự kết hợp của cả ba yếu tố: nhà trường, gia đình và xã hội. Không yếu tố nào đủ khi đứng một mình.

3. Hoàn cảnh không quyết định tất cả. Precossi lớn lên với người cha nghiện rượu hay đánh đập — nhưng cậu vẫn trở thành người tốt. Điều đó không phải phép màu. Đó là kết quả của những người xung quanh biết nhìn thấy cái tốt trong cậu và kiên nhẫn vun đắp nó.

4. Sự cao cả nằm ở những điều nhỏ nhất. Cuốn sách không có cốt truyện kịch tính hay nhân vật “anh hùng” kiểu mẫu, nhưng lại sở hữu sức mạnh bền bỉ: khiến người đọc rung động bởi những điều rất đời thường. Đó có thể là một lời xin lỗi, một ánh nhìn chia sẻ, một cử chỉ nghĩa hiệp — chính là chất liệu của sự cao cả trong đời sống.

Lời Kết

Tôi đã đọc Những Tấm Lòng Cao Cả như một người lớn đọc sách trẻ em. Nhưng tôi gấp lại nó như một người vừa được nhắc nhở rằng mình còn nhiều thứ cần học — không phải từ giáo sư hay triết gia, mà từ một cậu bé 11 tuổi người Ý tên Enrico, từ người bạn cao lớn tốt bụng Garrone, từ ông thầy không bao giờ cười nhưng yêu học trò hơn tất cả.

Ý nghĩa cốt lõi của Những Tấm Lòng Cao Cả là giáo dục phẩm chất đạo đức và bồi dưỡng một trái tim nhân hậu — đề cao lòng tốt, sự vị tha, lòng dũng cảm, tình yêu thương gia đình, lòng kính trọng thầy cô và tình yêu quê hương đất nước.

Tất cả những thứ đó — chúng ta đều đã biết. Chỉ là đôi khi cần một đứa trẻ nhắc lại.

RELATED ARTICLES

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

- Advertisment -
Google search engine

Most Popular

Recent Comments